logo
Tải về: Bộ ngực đẹp nhất Việt Nam
Cái Số Của Bà

Loạn Luân mẹ vợ và con rể

Tác giả: Tuyết Vân

Người ta đồn chừng Mỹ Hoa giống cha, vì cô với mẹ, bà Mỹ Trinh, khác hẳn nhau. Cô Hoa năm nay hăm bốn vừa ra trường Dược, cái tuổi đáng lẽ là nẩy nở như hoa xuân trong nắng sớm. Trái lại cô ốm tong teo, chỉ được khuôn mặt đẹp và nước da trắng, cả ngày chỉ biết chúi mũi vào sách vở, không ham vui với bạn bè, rảnh thì nghiên cứu làm kẹo bánh, nấ? nướng. Vậy mà cô có phước, nhờ bà má khôn lanh, lấy được chồng làm giám đốc một hãng bào chế lớn ở Sài gòn. Bà Mỹ Trinh mới độ ngoài bốn mươi, góa chồng, nhà giàu lại khéo giao thiệp. Bà bỏ vốn cho dược sĩ Cảnh đầ? tư thuốc men, rồi lân la gả được cô Hoa cho anh. Anh tuy hơn Mỹ Dung cả chục tuổi, nhưng bù lại, là một thanh niên to cao, đẹp trai, lịch sự.

Nghe nói thuở hàn vi hai mẹ con ở quê lên lúc cô Hoa còn chưa thôi bú, chồng chết trận, vì miếng ăn bà đi làm cho vũ trường Đèn Hồng. Thuở xuân thì chắc bà phải đẹp lắm. Là vì bây giờ, tới tuổi sồn sồn, mà bà vẫn nõn nường, da thì trắng căng mát rượi, ngực bà nây nây núng nính, nhất là đôi con mắt có đuôi mà lúc nào cũng long lanh như ướt nước. Hồi đó dân áp phe đang gặp thời, bà lấy được ông chồng giàu có nhờ thầu rác Mỹ, tiền bạc vào như nước. Bà dành dụm tiền riêng được khá nhiều, lúc ông chồng chẳng may bị trúng gió chết, bà thừa hưởng cả sản nghiệp. Nhiều ông tuổi hồi xuân chạy theo bà, nhưng bà chưa để ý đến ai vì bà muốn lo cho con gái yên bề, vả lại họ phần lớn là vướng mắc vợ con, người thì hoặc quá già, hoặc kém trình độ. Có người vừa ý bà, thì họ lại sợ bà cái tướng sát phu, một bên đầu mắt có nốt ruồi "thương phu trích lệ". Một ông thầy số già ở Chợ lớn, sau khi hỏi ngày sinh tháng đẻ của bà, và lẩm nhẩm tính toán, lắc đầu nói là " thiên cơ bất khả lậu". Ông viết mấy chữ nho, đưa cho bà bảo giữ lấy mà chiêm nghiệm. Bà đem về nhờ người đọc giảng nghĩa cho, nhưng rồi giận quá bà xé vụn vứt đi.

Đám cưới Mỹ Hoa rất là linh đình, hôm dạ vũ tân hôn, sau khi cô dâu chú rể nhảy bản đầu, đến bản kế, vì không có ông bà xui, nên Mỹ Hoa nhảy với một anh phù rể. Bà nhảy với chàng rể mới, mà cũng là bạn cũ. Cảnh khen bà nhảy đẹp: " Từ trước tới nay chưa nhảy với ai mà thấy nhẹ nhàng hứng thú như dìu má nhảy bản này." Một lúc, lại thêm:" Má Mỹ Trinh ăn đứt cả các bà các cô trong đám cưới hôm nay đấy!" Bà Mỹ Trinh được khen, miệng cười tươi mà trong lòng cũng phơi phới. Nhất là chàng rể gọi bà là Mỹ Trinh. Bà không thích người ta gọi là bà Đại lợi, tên hãng thầu của ông chồng trước. Bà ưa anh Cảnh này, một phần cũng vì từ khi mới quen thuộc buôn bán, lúc nào cũng một điều chị Mỹ Trinh hai điều Mỹ Trinh, xưng mình ngọt xớt. Bây giờ thì phải tập gọi bằng má hay là má Mỹ Trinh và ngượng ngập xưng con.

Nghe lời của vợ chồng Mỹ Hoa, bà cho Mỹ mướn cái nhà đang ở, rồi dọn về ở với con, vì Mỹ Hoa không muốn xa mẹ. Cái biệt thự rất rộng, bà ở một phòng dưới đất, trên lầu còn dư phòng, nhưng bà bảo con gái, bà muốn " để cho tụi bay được nhiều riêng tư ". Vợ chồng chú tài xế ở căn nhà nhỏ sau vườn, vợ chú kiêm luôn bếp nước dọn dẹp.

Vì bận việc, cặp vợ chồng mới chỉ đi trăng mật năm ngày ở Đà lạt. Nhìn con gái và rể tíu tít sửa soạn ra đi, bà thấy vừa vui vừa buồn, nghĩ lại thân mình lâu nay sống cô quạnh như nhà tu, nhiều lúc cơn thèm muốn xác thịt cũng rộn ràng sôi nổi.

Vợ chồng về vào buổi trưa, Cảnh phải ra hãng lo công chuyện, còn lại hai mẹ con. Bà mẹ nằm giường nghỉ trưa, cô Mỹ Hoa sà vào nằm bên, thủ thỉ với mẹ: " Mệt quá, mẹ ơi, cái đêm hôm đầu tiên, con đau muốn chết luôn, mà sao mẹ không nói trước cho con biết gì hết?"

Bà Mỹ Trinh cười: " Thì mẹ tưởng con học hành phải biết những cái đó chứ". Mỹ Hoa nói:" Ai biết đâu, ở trường đâu có dạy những cái đó". Rồi cô kể lể:" Con khóc quá trời, anh ấy dỗ dành mãi. Vậy mà ngay sáng hôm sau lại còn làm nữa.Anh ấ? kỳ lắm, mẹ ơi, chả chịu đi đâu hết, suốt bằng ấy ngày ở khách sạn, chỉ ba bữa xuống phòng ăn, còn thì hai vợ chồng cứ nằm quấn nhau trên giường, sao mà anh ấy khỏe thế, con thì mệt lã người, mà cứ sùng sục, sùng sục. Tới bây giờ con mới bớt đau, nhưng con bảo anh ấ? là về nhà, một tuần chỉ được hai lần, còn phải để cho em nghỉ". Bà Mỹ Trinh bật cười vì tính con nít của con gái, bà bảo con: " Riết rồi quen đi, vợ chồng trẻ đừng có cấm đoán, chồng nó đi chơi bời là khổ. Đàn bà con gái ai cũng vậy, mới đầu thì có đau, có mệt đấy, nhưng quen hơi rồi, có khi còn đòi chồng nữa kìa". Mỹ Hoa rúc vào bên ngực mẹ nhõng nhẽo "Vậy hả mẹ? Nhưng mà cái vụ đó không có con đâu nha ". Mỹ Hoa nằm quàng tay qua bụng mẹ thiu thiu ngủ, bà Mỹ Trinh nhìn con âu yếm nhưng không khỏi xốn xang bứt rứt vì những chuyện vừa rồi làm khơi động dục tình.

Mới hơn một tháng Mỹ Hoa đã có tin mừng, chồng nàng cũng vui lắm, nhưng hơi bực bội vì bác sĩ bảo phải kiêng cữ, bớt việ? vợ chồng trong mấy tháng đầu. Lúc chồng đi làm, Mỹ Hoa lại nằm bên mẹ phàn nàn:" Anh ấy có chịu kiêng đâu, mà anh ấy khéo dụ khị lắm, chỉ một lúc là con như bị thôi miên mặc anh muốn làm gì thì làm. Có điều con cũng sợ cho cái thai trong tử cung? anh ấy to lắm, mà nói là anh làm nhẹ thôi, rồi lần nào cũng như lần nào, hùng hục như con trâu điên, có thấy nhẹ nhàng gì đâu". Bà Mỹ Trinh thấy khan trong cổ họng, người bà hơi nong nóng mà bên dưới dường như ứa ra ươn ướt.

Điều Mỹ Hoa lo sợ vậy mà đúng. Nàng bị băng huyết, phải đưa đi bệnh viện, mãi gần nửa đêm bác sĩ cho biết là đã cầm được máu, không bị sảy thai, vợ chú tài ở lại trông nom qua đêm. Về đến nhà, bà Mỹ Trinh mệt quá, thay đồ ngủ li bì một giấc dài. Tỉnh dậy thấy đồng hồ chỉ ba giờ, mà đèn phòng khách còn ánh sáng, bà lần mò bước ra, thấy ti vi còn mở, mà Cảnh thì đang nằm ngủ ở ghế sofa ở trần mặc mỗi cái quần pyjama. Bà lại tắt ti vi, rồi định tắt đèn luôn, nhưng bỗng khựng lại vì thò lò ra ngoài quần chàng rể, cái đầu rùa cương cứng một thỏi dài đỏ lừ giữa nền vải xanh. Tim bà đập thình thịch, má nóng bừng, bà không biết nghĩ sao, đi lấy tấm ra rồi trở lại nhẹ nhàng đắp cho Cảnh. Bà cúi xuống nhét góc miếng ra dưới vai Cảnh, tay bà chạm vào bờ vai chắc nịch làm như có nam châm hút lại, bàn tay bà nắm nhẹ, bỗng Cảnh bừng mở mắt ra, cặp vú bà thỗn thện lồm lộp ngay trước mắt, bà chưa kịp phản ứng thì anh nắm chặt lấy tay bà, tay kia thì víu rịt cổ bà xuống. Bà chỉ kịp nói: " Tôi, tôi..." thì anh đã hôn nghiến lên môi bà, bà chỉ còn nước ú ớ, Cảnh nhú lưỡi qua cho hai đầu lưỡi nếm nhau rồi luồn tay qua vạt áo ngủ làm bung cái khuy ngực ra mà bóp mạnh hai bầu vú như người thợ nhào bột làm bà xây xẩm mặt mày, chân tay bủn rủn. Cảnh vùng xoay người, cánh tay rắn chắc vật ngửa bà trên sofa, một chân bà buông thõng xuống đất, anh như con thú thèm thuồng cặp vú no tròn như hai trái bưởi mà nuốm thì dựng đứng đỏ au, anh cúi xuống hôn hít, liếm láp chung quanh vú, rồi mút hai nuốm chùn chụt.

Bà Mỹ Trinh oằn oại run rẩy, bà rên rỉ: " Đừng...., anh Cảnh ơi, mình....đừng mà...." Nhưng Cảnh vẫn hung hãn vừa liếm vừa mút như con thú đói, anh gầm gừ:" cái vú! cái vú!... đẹp quá, đẹp quá " tay thoc? thẳng xuống dưới lột ngược cái áo ngủ của bà lên, rồi lần ngay tới giữa đám lông rậm rì móc cả ba ngón tay vào trong cái hang thịt mềm mọng bây giờ đã ứa sũng nhờn ướt. Bà Mỹ Trinh giật ngược mông hích lên rồi rơi phịch xuống liên hồi, bà há hốc miệng ra, mắt trợn ngược rên la:" Đừng mà, anh Cảnh ơi!... Tôi chịu không nổi rồi.... Làm gì tôi thế!.... Thôi mà! Tội nghiệp con Hoa!..Thôi mà!...tội nghiệp... anh Cảnh ơi!... Ơ.......ơ....". Tiếng la của bà càng làm cho chàng Cảnh điên cuồng, anh đứng lên tụt vội cái quần ra, rồi một chân đứng dưới đất, một chân gác qua đùi bà nằm đè lên rồi đưa đẩy cái đầu con rắn đỏ lừ quét lia lịa giữa đám lông loăn xoăn, vừa chạm cái mồng thịt nhu nhú cái đầu rắn tiếp tục rà rà cọ sát, làm bà Mỹ Trinh nẩy người lên bần bật:" Thôi đi!...thôi...ối... ối... nữa đi!.... nữa đi!.... Tôi chết!... tôi chê..ết ". Cái đầu rùa như cái chầy sắt len lách ủn đẩy cái hang thịt nở ra rồi đâm ngập vào lút tới đáy, Cảnh kêu " hự " một tiếng ngắn, bà Mỹ Trinh thì đưa hai tay níu lấy lưng anh ta ghì chặt xuống, chân chống dưới đất co lại hích ngược cái mông lên dập ngược theo nhịp anh ta đập xuống, cái con rắn dâm đãng của người trai trẻ bên trong lòng bà nó nở cương to lên, nó vươn dài mãi ra, nó cọ sát, nó cục cựa, nó nhúc nhích, nó đâm, nó mổ, rồi nó bỗng to cứng như cái cột, trong một giây, nó rung lên như điện giật rồi phun phì phì chan hòa tràn đầy lai láng ngập hết bên trong tràn cả ra ngoài hòa cùng với nước dâm của bà ứa ra như nước lũ, bà la lên bai bải:" ôi..., ôi...., sướng quá.... sướng quá, .....cưng ơi..., tôi sướng.... tôi chết..., ôi cha mẹ ôi..., con chết....". Bà muốn xỉu rồi ngủ thiếp đi. Bà lơ mơ thấy chàng rể dìu bà vào phòng, đặt bà nằm lên giường, hai tay anh ta đưa hai đùi bà co ngược lên rồi đầu anh ta vục vào giữa đùi, đưa lưỡi liếm bên mép thịt dầy mọng, lấy môi đẩy lông lá sang hai bên rồi cái lưỡi như lưỡi ma lại lắt léo lượn lờ gẩy gẩy cái mầm non ngay cửa hang tình, bà không còn sức mà la lên, chỉ rền rỉ và nẩy nẩy cái mông lên, tới khi anh ta mút nún nún ngay cái mồng non đó thì bà rú lên ôi ối, rồi đưa hai tay vít đầu anh ta kìm chặt xuống. Bà rùng mình giật giật mấy cái, người như bay bổng lơ lửng ngất ngư, rồi mê đi không còn biết gì nữa.

Bà ngủ mot?giấc tới sáng, mở mắt tỉnh dậy thấy Cảnh nằm bên, cái hơi đàn ông nồng nàn đầm ấm, sao khác hẳn những buổi dậy một mình trên giường. Bà thấy khát nước, nhỏm dậy, Cảnh tỉnh giấc ôm vai bà kéo xuống, anh ta hôn bà âu yếm rồi cầm tay bà đưa xuống chạm vào cái đầu rùa. Bà nắm lấy nó, cái cây thịt nần nẫn phình to trong tay, bà run rẩy vuốt lấy vuốt để, nó to cứng mãi ra nóng hổi trong tay, mà cả người bà như bốc lửa, vú thì căng cương muốn bung ra, mà bên dưới hai múi rần rần nở to lên ướt mọng, hé mở ra như chờ đón để nuốt con rắn chui vô hang. Bà thấy như cuồng điên, bà quýnh quáng không muốn rời tay nắm đầu rùa, đưa một tay giựt ngược thốc cái áo ngủ ra khỏi đầu, bây giờ bà trần truồng nồng nỗng, bà trèo lên ngồi kẹp hai bên đùi Cảnh rồi vừa rên gừ gừ vừa cầm cái đầu rùa đưa đẩy đút thụt vào giữa khe của bà rồi dập mông phập xuống, cái con rắn phóng ngược lên, hai mu đập nhau phành phạch, bà dang hai tay ngửa người ra mà rền rỉ:" ôi, sướng quá, .... sướng quá, ..." người dập dình như cưỡi ngựa. Anh chàng Cảnh nằm dưới cũng theo nhịp hích mạnh từng chập, anh đưa thẳng tay xòe ra bóp hai bầu vú nây tròn, ngực bà đè vào tay anh như tựa cho khỏi đổ. Cái con rắn trườn trượt trong hang cương mãi lên, Cảnh vít bà Mỹ Trinh xuống rồi nún vú chùn chụt, bên dưới thì vẫn cứ thọc dập liên hồi. Vòng tay Cảnh bỗng xiết chặt cứng anh ưỡn ngược người lên cứng ngắc, rồi phóng tinh ra phùn phụt như thác đổ, bà Mỹ Trinh vùng vẫy dẫy dụa cả chân tay, thở hồng hộc, toàn thân cứng ngắc, đầu óc mê đi, rồi nằm sóng sượt trên mình chàng Cảnh mà ngủ mê mệt.

Gần trưa, hai người mới mở mắt ra. Bà Mỹ Trinh ôm lấy Cảnh, hôn lia lịa lên má lên miệng anh ta mà thủ thỉ:" Yêu quá đi, ... thương quá đi cưng ơi, nhưng mà.... mình thôi đi nha cưng. Làm thế này tội nghiệp con Hoa". Cảnh xoa lưng bà, âu yếm: " Mình đừng cho Hoa biết là được rồi. Từ nay cưng uống thuốc ngừa thai đi là yên tâm". Bà xiết chặt Cảnh trong vòng tay:" Trông cái mặt thấy ghét! Tính chuyện đâu ra đó à! ". Cảnh cúi hôn lên vú bà vừa nún vú, vừa lầu bầu:" Có phải ai cũng vui vẻ cả không? Mà mình có thêm cưng, thì cô Hoa khỏi than mệt". Bà dướn người cho vú đè bẹp vào mặt Cảnh:" Đồ quỷ ! Tham lam vừa vừa thôi chứ!". Cảnh cười rúc rích, miệng mút vú chùn chụt, tay đưa lên bóp vú bên kia....

Từ đó, Mỹ Hoa được yên thân dưỡng thai, sau đó sanh đưa con gái đặt tên là Mỹ Dung. Nàng bận bịu với con và săn sóc chơi đùa với con nàng thấy vui thú hơn là bị ông chồng quấy nhiễu. Mỗi buổi tối vợ ngủ rồi, chàng rể lại lén xuống nhà với mẹ vợ, hai người cùng nòi dâm đãng, mặc sức thỏa tình. Cũng nhiều khi lấy cớ công chuyện buôn bán, Cảnh đưa bà Mỹ Trinh đi chơi xa vài ba ngày. Cô Mỹ Hoa không còn than mệt như trước nữa.

Sau khi mất nước, gia đình đó di tản qua vùng Hoa thịnh đốn và tiếp tục sống êm đềm hạnh phúc. Mỹ Hoa đi tiểu bang Nevada học thêm hai năm để thi lại bằng dược sĩ. Cảnh lớn tuổi không muốn học thêm, kiếm được chân phụ tá cho một dược phòng, cũng đủ chi tiêu cho gia đình. Con nhỏ Mỹ Dung lớn lên đẹp mũm mĩm giống bà ngoại. Bà Mỹ Trinh sống an nhàn, cuối tuần được chàng rể đưa đi nhảy đầm ở hội người già cho khuây khỏa, ai cũng khen bà tốt phước có rể hiền. Bà thì nghĩ: "Không biết mình có tốt phước không, nhưng cái lão thầy Tàu nó nói vậy mà đúng. Cái số éo le không phải chồng mình, mà cũng không phải chồng người ta ". Bà mỉm cười, hình ảnh mẹ vợ chàng rể lõa lồ hú hí với nhau chờn vờn trước mắt.

Hết



Danh Mục Truyện Loạn Luân - Bạn nên thận trọng và cân nhắc khi đọc những nội dung này, bạn vui lòng tuyệt đối không truyền bá tư tưởng loạn luân hoặc làm theo, thân!
01). Ác mộng gia đình
03). Ấp vú dì
04). Ba làm gì con
05). Ba tôi người tình muôn thuở
06). Bé gái
07). Bí mật một gia đình
08). Bình và loan
09). Cả nhà ta cùng thương yêu nhau
10). Cái số của bà
11). Câu chuyện gia đình
12). Cậu hai Đức
13). Cậu và cháu
14). Cây mận sau nhà
15). Cha con Tuấn - Ngọc
16). Cháu gái
17). Chị Hai và tôi
18). Chị tôi, em tôi và tôi
19). Chị họ và cháu gái
20). Chuyện cái răng cái cỏ
21). Chuyện của bờm
22). Chuyện của Lê
23). Chuyện nhà cô Nga
24). Cuộc tình trái ngang
25). Địa ngục trần gian
26). Đoàn và Liên
27). Dòng đời
28). Em gái của tôi
29). Em gái thương yêu
30). Em tôi
31. Gái dậy thì
32). Gia đình vui ve
33). Giăng bẫy
34). Hoài niệm
35). Hùng Lai
36). Làm mẹ làm vợ
37). Làm mẹ làm vợ
38). Má ơi cho con uống gì
39). Má lại lên chín tầng mây mà
40). Mẹ tôi và những giấc mơ
41). Mẹ yêu dấu
42). Một đêm khó quên
43). Ngày mai rồi sẽ ra sao
44). Ngôi nhà 3 tầng
45). Người đàn bà hư hỏng
46). Người mẹ yêu thương
47). Những giấc mộng tình
48). Những ngày không mặt trời
49). Nỗi ám ảnh tuổi thơ
50). Nốt ruồi kín
51). Ở nhà với dì
52). Phiên khúc vượt biên
53). Quà sinh nhật
54). Ra tòa
55. Tâm sự của người cha
56). Thú đội lốt người
57). Tôi và thư ký của bố tôi
58). Tống tình
59). Trả nợ cho mẹ
60). trả thù cho mẹ
61). Trên biển cả
62). Tuấn và Ngọc
63). Tuổi thơ lạc lõng
64). Vợ tôi, má vợ
65). Vòng luân cấm
66). Vú em
Trang chủ - Menu - Chia sẽ - PC